Bếp nhà ấm hơn với món Càry

Đông về lành lạnh là những ngày khơi dậy lên nhiều ký ức thuở bé, niềm vui được xuýt xoa ngồi bên Mẹ háo hức chờ món Càry Gà thơm lựng sôi sùng sục trên bếp. Nghịch nghịch vỏ gói bột Càry hình Ông Già Ấn Độ có râu trong lúc háo hức chờ mẹ múc ra tô, ngây ngô nghĩ chắc vì ông ăn vận không giống mọi người xung quanh nên món ăn cũng nồng nồng, cay cay lạ lẫm.

Ký ức gian bếp xưa
Đứa trẻ ngày xưa mang theo ký ức về gian bếp ấm, cùng món càry thơm nồng trong ngày lạnh của Mẹ từng bước trưởng thành. Đi học, đi làm, tất bật cuốn theo nhịp sống bận rộn, những bữa ăn đơn giản và công nghiệp hóa nhanh gọn được ưu tiên. Đến khi lập gia đình và có con, tự nhủ sẽ cho con cảm giác thật ấm áp như mình từng nhận đựơc từ Mẹ và thưởng thức những món ăn không thể quên của năm xưa. Nhưng cứ hẹn lần hẹn lựa, rồi tự cho mình cái quyền thất hứa vì quá bận nên chỉ có thể chuẩn bị cho gia đình những bữa cơm chủ yếu để no bụng, được chế biến sạch sẽ, an tâm về sức khỏe hơn là phải ăn “cơm hàng cháo chợ”. Tự nhủ mình như vậy đã là phụ nữ “hai giỏi”: giỏi việc nước, đảm việc nhà. Ông xã không khen cũng không chê, chỉ chấp nhận những món ăn vợ nấu thường ngày rồi thi thoảng đề nghị đầu tháng cả nhà đi ăn nhà hàng để… đổi vị và cho con biết những món mới. Chu kỳ ấy cứ lặp lại hàng tháng, chu kỳ cảm xúc buồn buồn, cảm giác thiêu thiếu của vợ cũng xuất hiện rồi nhanh chóng bị lãng quên bởi những tất bật thường ngày. Gian bếp vẫn lửa hồng ấy nhưng sao thiếu hẳn sự nồng ấm ngày xưa.

vianco_bepamvoimoncary1
                                                                   Món thịt kho trứng cút quen thuộc tôi vẫn thường nấu cho cả nhà

Ấm tình món càry
Ngày nghỉ lễ, cả nhà tranh thủ thời gian hiếm hoi về thăm bà. Vợ lại hóa trẻ thơ, hồn nhiên đáp ngay món càry khi được mẹ hỏi muốn ăn gì. Ba người phụ nữ thuộc ba thế hệ khác nhau cùng xuống bếp, mẹ phụ bà cắt gọt những củ khoai lang, khoai môn tròn lẳng đào từ vườn nhà, xé gói bột càry ướp thật vàng, thật đều 5 chiếc đùi gà mập. Con gái ngồi xem mẹ và bà làm, tay lại vân vê, nghịch nghịch gói bột gia vị hình ông già Ấn Độ năm xưa rồi đưa lên mũi ngửi mùi thơm thơm, cay nồng của bột của càry, vỏ quế, đại hồi, tiểu hồi, đinh hương, gừng… Mắt mẹ chợt cay cay bởi bắt gặp hình ảnh của mình gần 30 năm trước qua con gái. Chỉ có điều bé con bây giờ giỏi hơn mẹ, biết ngay đó là càry Việt Ấn của Vianco, biết đọc thành phần nguyên liệu còn mẹ ngày xưa nào có quan tâm đến thương hiệu, chỉ biết hễ nấu món gì với gói càry hình ông già Ấn Độ là hôm đó sẽ được ăn những món cay cay, nồng nồng, thơm lừng.

vianco_bepamvoimoncary2
                                                                  Món càry thơm lừng được nấu từ gói bột càry có hình Ông già Ấn Độ

Cả nhà lại mang theo dư vị của một ngày hạnh phúc, đầm ấm trở về, chồng vừa lái xe vừa xuýt xoa khen mẹ vợ nấu món càry còn đặc sắc hơn cả nhà hàng, con gái bảo nghỉ hè muốn mẹ cho về quê ở với bà để tha hồ ăn ngon. Tự nhiên vợ thấy vừa hạnh phúc vừa buồn, tự cảm thấy mình không đảm đang bằng mẹ, thương hai bố con thiếu vắng niềm vui giản dị và tự hứa sẽ thu xếp thời gian khơi lại căn bếp ấm ngày xưa. Ngày mai, sẽ bắt đầu bằng món càry thân thuộc.

vianco_bepamvoimoncary3
                                              Nhờ gói bột Cà ry hình Ông già Ấn Độ ngày xưa gian bếp nhà tôi lại trở nên ấm áp, đầy tiếng cười

                                                                                                                                                                                  Vianco.